(Face Group) - Cái tên spam mail (thư rác) có nguồn gốc từ vở kịch ngắn hài hước đề cập đến một nhà hàng bán nhiều món ăn nhưng thứ gì cũng liên quan đến spam (thịt giăm bông hộp).
Thư điện tử không được sự cho phép của người nhận được gửi lần đầu tiên vào năm 1987 và biệt danh “spam” của nó đã trở nên vô cùng phổ biến vào những năm 1980. Những người tham gia các phòng chat hay những nhóm diễn đàn Usenet thời kỳ đầu, khi muốn ngăn cản những thành viên mới tham gia, họ gửi những bản có bài thơ trào phúng Monty Python hoặc liên tục gõ chữ “SPAM” để nuốt các từ của người khác.
Những năm 90, trái bóng spam đã thật sự đi vào guồng quay “cuồng nhiệt” khi hai luật sư ở bang Arizona đã làm “lụt” diễn đàn Usenet và tất cả những hòm thư điện tử bằng những lá thư quảng cáo công ty mình. Ngày nay, spam đã tiến những bước dài trong đời sống số, hiện diện trên những trang nhật ký điện tử (blogs), tin nhắn, công cụ tìm kiếm và cả những thông điệp bằng văn bản trên điện thoại di động.
Gửi thư rác phải đúng luật
Tất cả những công việc của một spammer (người gửi thư rác) đều phải tuân thủ theo những quy định mà đạo luật CAN-SPAM do Mỹ ban hành vào năm 2003. CAN-SPAM là chữ viết tắt của Controlling the Assault of Non-Solicited Pornography and Marketing. Đạo luật này cấm phát tán những thông tin sai lạc, thư quảng cáo lừa gạt, khiêu dâm không lành mạnh, cho phép người nhận nếu không thích thư quảng cáo có thể ấn vào một liên kết từ chối được bắt buộc gửi kèm trong mỗi thư thương mại điện tử.
Nếu những hoạt động của spammer gây ra những tổn thất, thiệt hại cho người khác, họ có thể sẽ bị trừng phạt nghiêm trọng thậm chí phải ngồi tù. Tuy việc áp dụng thành công đạo luật này đem lại kết quả tốt đối với nhiều tổ chức, cụ thể là Yahoo! và Eric Head nhưng dường như hiệu quả của nó vẫn chưa lan rộng. Đạo luật này vẫn chưa đủ mạnh để “ghìm” những spammer đi vào quy củ.
Đa số các công ty đều sử dụng rác điện tử
Một số thư điện tử rõ ràng là thư rác và bạn có thể nhận biết một cách sơ lược về nó trong trường hợp đột nhiên một công ty xổ số lạ hoắc nào đó của nước ngoài bỗng nhiên gửi cho bạn thông báo trúng thưởng. Nhưng có những thư khác lại chẳng có dấu hiệu của một thư rác, nó có thể là một thông báo yêu cầu bạn xác nhận số tài khoản, mã PIN hoặc những thứ tương tự từ những đơn vị kinh doanh hợp pháp (như ngân hàng của bạn chẳng hạn).
Còn những thư rác hợp pháp thì sao? Hay ít nhất có thể hiểu là những thư rác từ những công ty hoạt động đúng pháp luật như Blockbuster, eBay và Thompson Cigar? Chắc bạn không thể ngờ rắng nó được gửi đến nhiều hơn bạn tưởng. Khi lướt qua website của các công ty này, đặc biệt khi bạn đồng ý nhận email từ họ và chi nhánh của họ, nghĩa là bạn đã mở cánh cửa xác nhận tham gia vào mạng lưới đó. Phản ứng của bạn với loại thư rác này sẽ theo một trong hai chiều hướng: hoặc bạn có lẽ sẽ lấy làm thú vị khi biết những lời chào hàng và những công ty có liên quan đến những sở thích cá nhận của bạn hoặc bạn ví nó như một người bạn thân cung cấp địa chỉ email của bạn đến những đối tượng bạn không muốn ‘dính dáng” tẹo nào.
Thư rác phát tán từ chính trong ngôi nhà của bạn
Dẫn chứng cho câu nói trên, có một bộ phim tựa đề “Wes Craven” về một cô bảo mẫu liên tục phát tán những thư rác. Đầu tiên, cô ta chỉ nghĩ đó chỉ là một trò đùa, sau đó, cô ta trở nên giận giữ và bắt đầu cảm thấy kinh hãi. Cô ta giấu mình ở trong nhà tuy nhiên người ta đã lần ra dấu vết của những thư rác trên.
Thư rác đúng là do những chuyên gia máy tính tạo ra trong nhưng căn phòng kín đáo. Khi bạn mở thư ra ra, người gửi sẽ nhận được bản thông báo rằng email của bạn vẫn hoạt động. Ít nhất đó cũng dấu hiệu lạc quan đối với các spammer để tiếp tục giội bom vào hòm thư của bạn. Tồi tệ nhất, rất có thể đính kèm trong thư rác là virus. Một số virus khiến cho PC của bạn “sống dở chết dở”.
Một số tổ chức “thiện cảm” với thư rác
Mạng lưới bán lẻ và hợp pháp không muốn spam bước ra khỏi cuộc sống hiện đại, và tốt hơn hết bạn hãy cứ tin rằng các spammer không đời nào có ý định “hóa phép” cho chúng biến mất. Nhưng có lẽ bạn sẽ thấy khá ngạc nhiên khi biết rằng ai lại yêu thích những lá thư “phiền toái” đến vậy? Những tổ chức như American Civil Liberties Union and the Electronic Frontier Foundation cho rằng phát tán thư rác là quảng cáo miễn phí, chứ không phải sự phát tán miễn phí chỉ những quảng cáo mà khách hàng muốn biết. Họ quan niệm sự tồn tại của những e-mail và spam hợp lệ là hiển nhiên. Theo đó, mọi sự can thiệp lên như đánh thuế email, hạn chế sự phát tán của các thư quảng cáo chắc chắn sẽ không được tán thành. Vì như thế sẽ đồng nghĩa với việc bạn chấp nhận cho phép chính phủ can thiệp sâu vào quản lý trang web cũng như email của bạn.
Một ngành công nghiệp tốn hàng tỉ đô la
Chính quyền bang California thông báo rằng, năm 2004, chi phí cho thư rác khiến cho các tổ chức của Mỹ tiêu tốn hết 10 triệu USD. Con số “gây sửng sốt” này gồm tiền bồi thường tổn thất, thời gian chết của máy móc và nguồn nhân lực, điện lực cần có để đối phó với nó. Năm 2004, hãng Microsolf cho biết rằng Chủ tịch hãng, Bill Gates mỗi ngày nhận được 4 triệu e-mail, phần lớn là spam. Châm biếm, Bill Gate đã nói thế này: “Thư rác cũng hay đấy nếu như nó không làm ta phát phát điên”.
Bill Gate thậm chí còn dự đoán rằng spam sẽ kết thúc trong vòng 2 năm tới nếu như các spammer tính chi phí cho những e-mail không đc mong đợi. Tuy nhiên đó là lời tiên đoán của năm 2004. Ngày nay, thư rác xuất hiện nhan nhản trên các trang web và dường như càng phổ biến hơn bao giờ hết.
Thư rác là một đề tài thú vị. Người ta luôn tìm kiếm những những công cụ mới nhất để tiêu diệt chúng. Những người chuyên gia phần mềm cố gắng kìm hãm sự tấn công tán ồ ạt của thư rác bằng những chương trình tin cậy và hiệu quả. Nhưng rốt cuộc, bản thân những spammers lại làm mọi cách để vượt mặt khách hàng, chuyên viên và thậm chí cả luật pháp. Bởi phát tán thư rác không mấy khó khăn và chỉ đòi hỏi một chút vốn liếng về tin học nên nó hấp dẫn các spammer oanh tạc các địa chỉ email của người khác để thử vận may của mình.
Theo VTC

